Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 2, 2019

KHUNG TRỜI KỶ NIỆM ( Mến tặng Huệ Hương người bạn học thuở nhỏ của tôi)

Hình ảnh
Bao giờ em về thăm lối cũ Con đường xưa phượng vĩ bay bay Có câu thơ rất muốn tỏ bày Mà lần lữa bởi chung trường lớp Nhà thờ thánh Gioan bên bóng rợp Hàng muồng cao mơn mởn lá xanh Hang đá Belem cơn gió mát lành Tháp chuông vươn dưới trời mây trắng Nơi mình ở ngày xưa thầm lặng Xóm quân nhân nên rất bình yên Em thuở ấy cô bé thật hiền Áo thiên thanh tà bay trong gió Tôi buổi ấy ngây ngô tuổi nhỏ Chung đường về nào dám gần nhau Tuổi hồn nhiên đã sớm qua mau Tan tác bởi một ngày khói lửa Nơi ấy bây giờ không còn nữa Chỉ còn trong hoài niệm mà thôi Hình ảnh xưa đã mất lâu rồi Em về sao tìm ra dấu vết? Từ ngày đó đời nhiều oan nghiệt Tôi lũi lầm đi giữa phong trần Em vất vả làm việc lập thân Cuộc sống đượm màu đầy tiếc nuối Thời loạn ly quay lưng thật vội Hờn căm căm cơn phẫn nộ buồn Khói màu tang phảng phất linh hồn Muôn tử sĩ hiến thân vì nước Bao nhiêu năm trên đường xuôi ngược Biết tin nhau đời vẫn bình an Mai em về nhìn lại quan san Để ấp ủ h...

NỤ THƠM CƯỜI CŨNG ĐƠM HOA

Hình ảnh
(Tặng Phương Lan người bạn học thuở nhỏ của tôi...) Em thiền về nẻo trong veo Cõi tâm lặng lẽ hồn gieo nghiệp lành Chim khuyên hót ở trên cành Mầm yên vui nhú xuân xanh mượt mà Nụ thơm cười cũng đơm hoa Sương long lanh, nắng chan hòa tình thương Hồn nhiên hòa cuộc vô thường An miền tâm đức tỏa hương bóng thiền Buông xuôi bỏ mặc ưu phiền Tinh khôi hồn ngọc dịu hiền nét thơ Nắng se vàng óng dải tơ Gió ru thiêm thiếp bên bờ bình an Em thiền về nẻo hồng nhan Đẹp muôn cõi phúc suối ngàn mát trong Chảy về muôn nẻo, muôn dòng Tuôn về ngập cả biển lòng bao la Cho môi nở nụ ngọc ngà Cho má phinh phính pha pha nắng hồng Tóc mơ như lụa trên sông Thơ ươm ươm mãi bềnh bồng lời ru Dù là tới tận mịt mù Cũng về giữa cuộc thiên thu đất trời Càn khôn còn có đầy vơi Nên em còn có nụ cười an nhiên...