NHỚ NÀNG MƯỜNG
Chiều xuân mưa bụi hồn đầy nhớ Nỉ non vòng vọng tiếng Kháo ôi (*) Vườn bên thoang thoáng ai lấp ló Hoa cúc vàng lên nỗi bồi hồi Thuở nào đôi tám xuân xưa ấy Áo Pắn che hồn Mường trắng trong (*) Váy đen mươn mướt thì đang dậy Cạp hoa khoe đáy thắt lưng ong (*) Khăn duyên lóng lánh quàng ngang tóc Gời gợi lòng son sắc thủy chung Gái Mường tình thắm như bích ngọc Biêng biếc hồn hoa nét ngại ngùng Ngày vui ai cũng đôi vòng bạc Điểm lên màu sáng cổ trắng ngần Hoa văn chạm trổ bông hoa thị Say đắm lòng người giữa hội xuân Chiều nay ta lại về chốn cũ Mai rừng rạo rực đón mùa sang Thềm xưa rượu ché tay Mẹ ủ Hương thơm men lá núi dịu dàng Nhớ ai theo bước người về phố Còn đâu để đối đáp rằng thường (*) Câu trao câu gửi như dành dỗ Hai mảnh hồn thơ khúc yêu đương Chếnh choáng cần cong như ngon ngót Say say man dại cả tâm hồn Đời ta giờ đã phai màu tóc Về lại chờ em ở cội nguồn * Kháo ôi: Là sáo ôi nhạc cụ bằng tre nứa ...