LÊN ĐỈNH TÀ ĐÙNG (*) (Tặng Thầy Cô Nguyễn Huy Thế và Các anh chị CHS-THTH/BMT)
Đỉnh Tà Đùng mây bay gió thổi Giữa mênh mang hùng vĩ đại ngàn Trong sương mờ chân đâu bước vội Thầy trò vui cười nói râm ran Nhìn xuống mênh mông hồ cùng núi Ngẩng lên mây thâm thấp ngang đầu Nắng nhạt soi nghiêng miền lạnh lẽo Trời chiều hun hút giữa ngàn dâu Bên nhau ấm chút tình sư đệ Nghĩa trọng kính mong ở cô thầy Tháng năm vẫn còn nhiều sức khỏe Thăm thú tang bồng khắp đó đây Mấy lần giã biệt đầy giông bão Hồn nước chơi vơi chạnh cõi lòng Mấy lần hội ngộ tình thơm thảo Thầy trò sum họp thỏa nhớ mong Bốn phương tám hướng ngàn cách trở Muôn dặm quan hà muôn dặm xa Chiều nao mây dựng trời không gió Non nước phân ly non nước nhà Năm sau, năm nữa Thầy trở lại Biết có còn lên đỉnh Tà Đùng Ngắm con thuyền ai về gác mái Ngắm non xanh nước biếc núi rừng (*) Tà Đùng là một khu bảo tồn có diện tích 22.103 ha, thuộc xã Đắc P’lao và xã Đắk Som, huyện Đắk Glong tỉnh Đắc Nông, cách thị xã Gia Nghĩa khoảng 45 km. Hồ Tà Đùng được dân du lịch hay ví von là vịnh Hạ Long của Tây Nguyên, với ...