KHUNG TRỜI KỶ NIỆM ( Mến tặng Huệ Hương người bạn học thuở nhỏ của tôi)



Bao giờ em về thăm lối cũ
Con đường xưa phượng vĩ bay bay
Có câu thơ rất muốn tỏ bày
Mà lần lữa bởi chung trường lớp

Nhà thờ thánh Gioan bên bóng rợp
Hàng muồng cao mơn mởn lá xanh
Hang đá Belem cơn gió mát lành
Tháp chuông vươn dưới trời mây trắng

Nơi mình ở ngày xưa thầm lặng
Xóm quân nhân nên rất bình yên
Em thuở ấy cô bé thật hiền
Áo thiên thanh tà bay trong gió

Tôi buổi ấy ngây ngô tuổi nhỏ
Chung đường về nào dám gần nhau
Tuổi hồn nhiên đã sớm qua mau
Tan tác bởi một ngày khói lửa

Nơi ấy bây giờ không còn nữa
Chỉ còn trong hoài niệm mà thôi
Hình ảnh xưa đã mất lâu rồi
Em về sao tìm ra dấu vết?

Từ ngày đó đời nhiều oan nghiệt
Tôi lũi lầm đi giữa phong trần
Em vất vả làm việc lập thân
Cuộc sống đượm màu đầy tiếc nuối

Thời loạn ly quay lưng thật vội
Hờn căm căm cơn phẫn nộ buồn
Khói màu tang phảng phất linh hồn
Muôn tử sĩ hiến thân vì nước

Bao nhiêu năm trên đường xuôi ngược
Biết tin nhau đời vẫn bình an
Mai em về nhìn lại quan san
Để ấp ủ hồn quê thương nhớ



Nhận xét