Bài đăng

KHUNG TRỜI KỶ NIỆM ( Mến tặng Huệ Hương người bạn học thuở nhỏ của tôi)

Hình ảnh
Bao giờ em về thăm lối cũ Con đường xưa phượng vĩ bay bay Có câu thơ rất muốn tỏ bày Mà lần lữa bởi chung trường lớp Nhà thờ thánh Gioan bên bóng rợp Hàng muồng cao mơn mởn lá xanh Hang đá Belem cơn gió mát lành Tháp chuông vươn dưới trời mây trắng Nơi mình ở ngày xưa thầm lặng Xóm quân nhân nên rất bình yên Em thuở ấy cô bé thật hiền Áo thiên thanh tà bay trong gió Tôi buổi ấy ngây ngô tuổi nhỏ Chung đường về nào dám gần nhau Tuổi hồn nhiên đã sớm qua mau Tan tác bởi một ngày khói lửa Nơi ấy bây giờ không còn nữa Chỉ còn trong hoài niệm mà thôi Hình ảnh xưa đã mất lâu rồi Em về sao tìm ra dấu vết? Từ ngày đó đời nhiều oan nghiệt Tôi lũi lầm đi giữa phong trần Em vất vả làm việc lập thân Cuộc sống đượm màu đầy tiếc nuối Thời loạn ly quay lưng thật vội Hờn căm căm cơn phẫn nộ buồn Khói màu tang phảng phất linh hồn Muôn tử sĩ hiến thân vì nước Bao nhiêu năm trên đường xuôi ngược Biết tin nhau đời vẫn bình an Mai em về nhìn lại quan san Để ấp ủ h...

NỤ THƠM CƯỜI CŨNG ĐƠM HOA

Hình ảnh
(Tặng Phương Lan người bạn học thuở nhỏ của tôi...) Em thiền về nẻo trong veo Cõi tâm lặng lẽ hồn gieo nghiệp lành Chim khuyên hót ở trên cành Mầm yên vui nhú xuân xanh mượt mà Nụ thơm cười cũng đơm hoa Sương long lanh, nắng chan hòa tình thương Hồn nhiên hòa cuộc vô thường An miền tâm đức tỏa hương bóng thiền Buông xuôi bỏ mặc ưu phiền Tinh khôi hồn ngọc dịu hiền nét thơ Nắng se vàng óng dải tơ Gió ru thiêm thiếp bên bờ bình an Em thiền về nẻo hồng nhan Đẹp muôn cõi phúc suối ngàn mát trong Chảy về muôn nẻo, muôn dòng Tuôn về ngập cả biển lòng bao la Cho môi nở nụ ngọc ngà Cho má phinh phính pha pha nắng hồng Tóc mơ như lụa trên sông Thơ ươm ươm mãi bềnh bồng lời ru Dù là tới tận mịt mù Cũng về giữa cuộc thiên thu đất trời Càn khôn còn có đầy vơi Nên em còn có nụ cười an nhiên...

TÌNH THẦY TRÒ MÃI TRONG NHAU

Hình ảnh
Thầy cô ơi! Xuân như đã về đến bên thềm Vài hôm nữa thôi sẽ là ngày tết Xuân đang tỏa hương thanh khiết Phảng phất giữa đất trời xuân mơ Cả tháng rồi các em ngóng chờ Gọi nhau báo tin vui Thầy cô về lại Niềm hân hoan lan mãi Mong muốn được nắm tay sum vầy Mùa xuân đang về ở đâu đây Cao nguyên Ban mê nơi rất nhiều hoài niệm Nơi hoài bão một thời xâm chiếm Cả tâm hồn khao khát với quê hương Nơi chí hướng hun đúc bởi học đường Mộng cho non sông mỗi ngày thêm tươi thắm  Học vấn như biển trời muôn dặm Lời Thầy cô ghi khắc đáy lòng Ngày hôm nay xuân đang tới mỏi mong Nghe tin sức khỏe Thầy không ổn Chúng em hiểu Thầy cô rất muốn Được về đây chan chứa bên nhau Tình thầy trò đẹp mãi ngày sau Cầu mong sao Thầy cô sức khỏe Xuân tràn đầy hân hoan vui vẻ Xuân thắm tươi hạnh phúc an lành Năm nay điều ước hẹn không thành Thì năm sau đoàn viên như ý Đời vui tình thầy trò cao quý Mãi yêu thương mãi mãi trong nhau...

LÊN ĐỈNH TÀ ĐÙNG (*) (Tặng Thầy Cô Nguyễn Huy Thế và Các anh chị CHS-THTH/BMT)

Hình ảnh
Đỉnh Tà Đùng mây bay gió thổi Giữa mênh mang hùng vĩ đại ngàn Trong sương mờ chân đâu bước vội Thầy trò vui cười nói râm ran Nhìn xuống mênh mông hồ cùng núi Ngẩng lên mây thâm thấp ngang đầu Nắng nhạt soi nghiêng miền lạnh lẽo Trời chiều hun hút giữa ngàn dâu Bên nhau ấm chút tình sư đệ Nghĩa trọng kính mong ở cô thầy Tháng năm vẫn còn nhiều sức khỏe Thăm thú tang bồng khắp đó đây Mấy lần giã biệt đầy giông bão Hồn nước chơi vơi chạnh cõi lòng Mấy lần hội ngộ tình thơm thảo Thầy trò sum họp thỏa nhớ mong Bốn phương tám hướng ngàn cách trở Muôn dặm quan hà muôn dặm xa Chiều nao mây dựng trời không gió Non nước phân ly non nước nhà Năm sau, năm nữa Thầy trở lại Biết có còn lên đỉnh Tà Đùng Ngắm con thuyền ai về gác mái Ngắm non xanh nước biếc núi rừng (*) Tà Đùng là một khu bảo tồn có diện tích 22.103 ha, thuộc xã Đắc P’lao và xã Đắk Som, huyện Đắk Glong tỉnh Đắc Nông, cách thị xã Gia Nghĩa khoảng 45 km. Hồ Tà Đùng được dân du lịch hay ví von là vịnh Hạ Long của Tây Nguyên, với ...

NHỚ NÀNG MƯỜNG

Hình ảnh
Chiều xuân mưa bụi hồn đầy nhớ Nỉ non vòng vọng tiếng Kháo ôi (*) Vườn bên thoang thoáng ai lấp ló Hoa cúc vàng lên nỗi bồi hồi Thuở nào đôi tám xuân xưa ấy Áo Pắn che hồn Mường trắng trong (*) Váy đen mươn mướt thì đang dậy Cạp hoa khoe đáy thắt lưng ong (*) Khăn duyên lóng lánh quàng ngang tóc Gời gợi lòng son sắc thủy chung Gái Mường tình thắm như bích ngọc Biêng biếc hồn hoa nét ngại ngùng Ngày vui ai cũng đôi vòng bạc Điểm lên màu sáng cổ trắng ngần Hoa văn chạm trổ bông hoa thị Say đắm lòng người giữa hội xuân Chiều nay ta lại về chốn cũ Mai rừng rạo rực đón mùa sang Thềm xưa rượu ché tay Mẹ ủ Hương thơm men lá núi dịu dàng Nhớ ai theo bước người về phố Còn đâu để đối đáp rằng thường (*) Câu trao câu gửi như dành dỗ Hai mảnh hồn thơ khúc yêu đương Chếnh choáng cần cong như ngon ngót Say say man dại cả tâm hồn Đời ta giờ đã phai màu tóc Về lại chờ em ở cội nguồn * Kháo ôi: Là sáo ôi nhạc cụ bằng tre nứa ...

LÀNG MƯỜNG YÊU DẤU

Hình ảnh
Về lại Mường xưa thương thương lắm Trong veo mắt ngọc tuổi xuân thì Hàng cau tóc rũ xanh trong nắng Hồn say nhớ lại buổi ra đi Hòa bình ngày ấy nhà lên khói Rượu cần ủ sắn với men rừng  Thơm thơm tay mẹ Mường rắn rỏi Cần cong từng giọt ấm rưng rưng Nồng nàn cồng cũng lên từng khúc Chiêng đồng rộn rã tiệc liên hoan Gái Mường buông tóc ngang bờ ngực Má hây hây đỏ dưới trăng ngàn  Người đi sao biết ngày trở lại? Trùng trùng muôn dặm chốn tha hương Nhưng mà mãi nhớ phương Mường ấy Có người hé mở cuộc yêu đương Luyến tiếc bóng hình ai yêu mến Ngày về mờ khuất nẻo tình xưa Rượu cay đườm đượm men đời quyện Theo chồng xa xứ một ngày mưa Lợn thui, rau đắng, đồ cá nướng Chả cuốn, cơm lam, xôi nhiều màu Măng rừng, thịt thú, hoa đu đủ Canh lóng, bánh uôi, trâu nấu rau  Chừng bấy nhiêu tình lòng cách trở Bữa cơm giờ vắng một người xa Cô gái Mường ơi còn có nhớ Lại một người đi qua phong ba  Về lại Mường xưa thương thương lắm Thầy trò vui cu...