NỤ THƠM CƯỜI CŨNG ĐƠM HOA
(Tặng Phương Lan người bạn học thuở nhỏ của tôi...)
Em thiền về nẻo trong veo
Cõi tâm lặng lẽ hồn gieo nghiệp lành
Chim khuyên hót ở trên cành
Mầm yên vui nhú xuân xanh mượt mà
Nụ thơm cười cũng đơm hoa
Sương long lanh, nắng chan hòa tình thương
Hồn nhiên hòa cuộc vô thường
An miền tâm đức tỏa hương bóng thiền
Buông xuôi bỏ mặc ưu phiền
Tinh khôi hồn ngọc dịu hiền nét thơ
Nắng se vàng óng dải tơ
Gió ru thiêm thiếp bên bờ bình an
Em thiền về nẻo hồng nhan
Đẹp muôn cõi phúc suối ngàn mát trong
Chảy về muôn nẻo, muôn dòng
Tuôn về ngập cả biển lòng bao la
Cho môi nở nụ ngọc ngà
Cho má phinh phính pha pha nắng hồng
Tóc mơ như lụa trên sông
Thơ ươm ươm mãi bềnh bồng lời ru
Dù là tới tận mịt mù
Cũng về giữa cuộc thiên thu đất trời
Càn khôn còn có đầy vơi
Nên em còn có nụ cười an nhiên...

Nhận xét
Đăng nhận xét